|

BÀI NÓI CỦA BÁC HỒ VỚI ĐỒNG BÀO , BỘ ĐỘI VÀ CÁN BỘ KHU TỰ TRỊ THÁI MÈO TẠI
THUẬN CHÂU
(Ngày 7 tháng 5 năm 1959)

Bác Hồ nói chuyện với đồng bào, cán bộ, bộ đội tại Thuận Châu ngày 7 tháng 5
năm 1959
Hôm
nay, nhân dịp kỷ niệm ngày Chiến thắng Ðiện Biên Phủ, tôi và các đồng chí Võ
Nguyên Giáp, Tố Hữu, Phạm Ngọc Thạch thay mặt Ðảng và Chính phủ lên thăm
đồng bào, bộ đội và cán bộ, tôi có lời thân ái chào mừng đồng bào các dân
tộc, toàn thể bộ đội và cán bộ, công an và dân quân, các
Anh hùng và chiến
sĩ thi đua, hỏi thăm các gia đình có công với cách mạng và kháng chiến, các
cụ phụ lão, các cháu thanh niên và nhi đồng.
Trong mấy năm kháng chiến, đồng bào và bộ đội đã đoàn kết chặt chẽ với nhau,
kháng chiến anh dũng, bảo vệ bản mường, đánh thắng giặc Pháp ở Ðiện Biên Phủ,
giải phóng đất Tây Bắc, góp phần giành lại tự do độc lập của Tổ quốc chúng
ta. Từ khi hoà bình lập lại, đồng bào các dân tộc, bộ đội và cán bộ lại càng
đoàn kết chặt chẽ, ra sức tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, cải thiện
đời sống, giữ gìn trật tự an ninh. Ðảng và Chính phủ khen ngợi tinh thần
đoàn kết kháng chiến cũng như tinh thần đoàn kết sản xuất của tất cả đồng
bào, bộ đội và cán bộ. Hiện nay, cả miền Bắc nước ta đang ra sức xây dựng
CNXH, hợp tác hóa nông nghiệp, mở mang thêm công nghiệp, phát triển văn hóa,
củng cố quốc phong, làm cho miền Bắc nước ta trở nên nền tảng vững mạnh
trong công cuộc đấu tranh giành thống nhất nước nhà. Ðồng bào, bộ đội và cán
bộ toàn Khu ta cần ra sức thi đua sản xuất và tiết kiệm đưa
Khu tự trị tiến
dần lên CNXH, làm cho đời sống ngày càng ấm no và vui tươi hơn nữa. Ðể đạt
mục đích ấy, đồng bào toàn Khu cần phải nhớ và làm những việc sau đây:
Thi
đua tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, gặt cho tốt vụ chiêm, chuẩn bị
tốt vụ mùa, đồng thời phải ra sức bảo vệ rừng cho tốt. Củng cố thật tốt các
tổ đổi công và hợp tác xã theo đúng nguyên tắc tự nguyện, tự giác, gia sức
cải tiến kỹ thuật, làm mương phai cho tốt, làm phân bón cho nhiều, cày bừa
cho kỹ đề phòng sâu bọ, thú rừng. Phát triển bình dân học vụ khắp nơi, làm
thêm nhà trường cho con em có chỗ học. Chăm lo vệ sinh, phòng bệnh, làm cho
bản mường sạch sẽ, đồng bào mạnh khoẻ, sửa sang và giữ gìn đường xá để đi
lại cho dễ dàng, củng cố các tổ chức dân quân và tự vệ, làm tốt công tác
nghĩa vụ quân sự. Trong mọi công việc phải ra sức giúp đỡ đồng bào ở rẻo cao.
Làm
tốt những việc đó, thì kế hoạch phát triển kinh tế và văn hóa năm nay nhất
định sẽ hoàn thành, đời sống các dân tộc ở
Khu ta càng no ấm, vui tươi hơn.
Bộ đội phải làm cho được những việc sau đây: Nâng cao tinh thần cảnh giác,
giữ gìn trật tự an ninh, bảo vệ biên giới
Tổ quốc. Tiến hành tốt công tác
chỉnh đốn chính trị và huấn luyện quân sự. Thi đua tăng gia sản xuất, thực
hành tiết kiệm, chú ý cải thiện đời sống, ra sức xây dựng nông trường gương
mẫu, dần dần phát triển công nghiệp địa phương. Ra sức giũp đỡ và tuyên
truyền vận động nhân dân làm tốt tổ đổi công và hợp tác xã, làm tốt công tác
dân quân và nghĩa vụ quân sự.
Bộ
đội ta có nhiều thành tích thi đua tiến nhanh vượt mức kế hoạch, nhưng không
nên tự mãn với thành tích đó mà còn phải nâng cao quyết tâm khắc phục khó
khăn, hoàn thành nhiệm vụ còn phải cố gắng hơn nữa để lập những thành tích
to lớn hơn nữa về công tác học tập và lao động sản xuất.
Cán
bộ, đảng viên và đoàn viên thanh niên phải làm những việc sau đây:
Củng cố lập trường cách mạng, nâng cao trình độ giác ngộ XHCN, luôn luôn nêu
cao tinh thần trách nhiệm, triệt để phục vụ nhân dân phục vụ cách mạng;
cán
cán bộ địa phương thuộc các dân tộc phải ra sức công tác, học tập văn hóa,
chính trị và nghiệp vụ, đoàn kết chặt chẽ với anh em các bộ ở nơi khác đến.
Các cán bộ ở nơi khác đến thì phải yên tâm tích cực công tác, hết lòng giúp
đỡ và đoàn kết với anh em cán bộ địa phương. Cán bộ, đảng viên và đoàn viên
thanh niên phải đoàn kết chặt chẽ, làm gương mẫu cho đồng bào. Trong mọi
việc, hoàn thành tốt những nhiệm vụ Ðảng và Chính phủ đã giao cho, để làm cho
Khu tự trị ngày càng phồn thịnh. Các cháu thiếu nhi phải học tập tốt, lao
động tốt, giữ kỷ luật tốt, giữ gìn vệ sinh thật tốt.
Hiện nay, trên thế giới phe ta rất mạnh, các nước XHCN, đứng đầu là Liên Xô
rất mạnh, phong trào giải phóng dân tộc ở châu
Á, châu Phi và châu Mỹ La
tinh rất mạnh, phong trào gìn giữ hoà bình trên thế giới rất mạnh. Nước ta
thì miền Bắc tiến bộ rất mạnh, miền Nam mặc dù bọn Mỹ-Diệm ra sức củng cố
đàn áp, nhưng phong trào đấu tranh của đồng bào ta rất mạnh.
Tôi
mong rằng đồng bào, bộ đội và cán bộ
Khu tự trị đã đoàn kết càng đoàn kết
hơn nữa, đã thi đua càng ra sức thi đua hơn nữa để hoàn thành kế hoạch Nhà
nước, để làm cho Khu tự trị ngày càng giàu có, để góp phần củng cố miền Bắc
và đấu tranh thống nhất nước nhà. Ðồng bào
Khu tự trị đã từng cùng bộ đội ta
đánh thắng trận Ðiện Biên Phủ đuổi hết giặc
Tây, giải phóng đất nước. Ngày
nay, đồng bào bộ đội và cán bộ lại càng
phải cùng nhau đoàn kết phấn đấu để dành lấy một
thắng lợi to hơn nữa là tiêu diệt cho hết giặc đói, giặc dốt, làm cho mọi
người đều được no ấm, đều biết chữ, làm cho mọi người đều
được hưởng hạnh
phúc, yên vui.
Hôm
nay, chúng tôi rất vui mừng gặp mặt đông đủ đại biểu quân dân, chính, đảng
và các đại biểu các dân tộc Thái, Mèo, Mường, Mán, Thổ, UNi, Xá, Lô Lô, Phù
Lá, Chi La, Puộc, Lào, Lự, Dao, Len Ðen, Cò Sung, Xạ Phang, Mãng Pư, Cùi Chu,
Hoa, Kinh,? Một lần nữa, chúng tôi chúc tất cả:
Người người mạnh khoẻ
Ðoàn kết chặt chẽ
Hăng hái thi đua
Thành công vui vẻ.
Ngày 7 tháng 5 năm 1959
BÁC HỒ NÓI CHUYỆN VỚI ĐỒNG BÀO, CÁN BỘ VÀ BỘ ĐỘI TẠI
YÊN CHÂU
(Ngày 8-5-1959)

Bác Hồ nói chuyện với đồng bào, cán bộ và bộ đội tại Yên Châu
ngày 8 tháng 5 năm 1959
Bác và đồng chí Bộ
trưởng lên thăm bộ đội, cán bộ, thăm đồng bào đã có công, có thành tích
trong kháng chiến, thăm các cháu thanh niên và nhi đồng.
Ðảng, Chính phủ và Bác
rất vui lòng khen ngợi đồng bào châu nhà trong kháng chiến đã tổ chức du
kích đánh Tây rất tốt, đã giúp đỡ bộ đội, cán bộ đánh Tây. Thế là tốt, kháng
chiến rất anh dũng; Ðảng và Chính phủ tỏ lời khen.
Từ ngày hòa bình lập
lại, đồng bào, cán bộ, bộ đội đoàn kết rất tốt, giúp đỡ nhau tăng gia sản
xuất, học bình dân. Như thế là tốt.
Bây giờ, Bác có mấy
lời dặn dò đồng bào như sau: Khi trước đồng bào bị Tây áp bức, bây giờ không
còn Tây nữa. Khi trước nhân dân không có ruộng, bây giờ nhờ có Ðảng và Chính
phủ, nhân dân tự đấu tranh có ruộng. Như thế là đời sống của đồng bào đã có
phần sung sướng. Nhưng muốn sung sướng hơn phải làm thế nào? Phải sản xuất
cho tốt. Ví dụ: Khi trước cấy 1 mẫu được 100 gánh, bây giờ đồng bào phải cố
được 150, 200 gánh. Muốn như thế phải làm thế nào? Phải cải tiến kỹ thuật.
Phải cải tiến kỹ thuật là đúng. Nhưng có việc phải làm trước hết là phải tổ
chức tổ đổi công thật tốt rồi tiến lên hợp tác xã thật tốt.
Mỗi một người phải coi
tổ đổi công, hợp tác xã như nhà mình, phải làm lợi cho tổ đổi công trước,
lợi cho mình sau, như thế mới là tốt. Ví dụ: Cái nhà hợp tác xã dột, nhà của
mình cũng dột thì phải làm nhà cho hợp tác xã trước. Cán bộ đổi công, hợp
tác xã phải công bằng, dân chủ và gương mẫu. Ví dụ:
Làm thì làm cán bộ xung
phong làm việc khó, khi thu hoạch chia hoa lợi thì để cho xã viên lấy trước,
cán bộ lấy sau, không nên lấy trước, thế mới tốt.
Bác được biết ở đây
nhiều chỗ ruộng thiếu nước. Nếu có đủ nước làm được 2 mùa, thiếu nước chỉ
làm được một mùa thôi.
Làm thế nào cho có
nước? Mỗi năm mưa xuống rất nhiều nước. Khi mưa xuống nước nhiều thì ngập, khi nắng lên thì lại bị cạn. Muốn làm cho được 2
mùa phải giữ nước. Muốn
giữ nước phải làm thuỷ lợi. Đồng bào có nghe thấy đồng bào Ðiện Biên làm
thuỷ lợi không? Ðồng bào Ðiện Biên làm thuỷ lợi rất tốt, mà đồng bào tự làm
lấy. Ðồng bào Ðiện Biên làm được thì đồng bào Yên Châu cũng làm được, muốn làm được như Ðiện Biên phải có tổ đổi công, phải có hợp tác xã. Ví dụ: Ðào một
cái mương dài 1 cây số, một gia đình không làm được. Hai nhà cũng không đào
được. Hai mươi nhà, bốn mươi nhà tổ chức nhau lại mới làm
được. Có đúng
thế không? Vì vậy đồng bào phải tổ chức nhau lại làm tổ đổi công, hợp tác xã.
Ðồng bào phải tổ chức tổ đổi công cho tốt, hợp tác xã cho
tốt, làm mương phai
tốt để có nhiều nước làm được 2 mùa.
Chúng ta có mương phai,
có nước rồi, lúa có tốt không? Người ta chỉ uống nước thôi mà không ăn cơm
có sống đợc không?
Lúa chỉ có nước, không
có ăn cũng không tốt. Ngô, lúa, khoai, sắn, mía nó ăn gì? Nó ăn phân. Lúa ăn
phân nhiều lúa càng tốt. Ví dụ. ở đây bây giờ 1 mẫu chỉ được 100 gánh vì ít
phân, ở dưới xuôi có tổ đổi công, hợp tác xã nhiều nơi đã thu hoạch hơn thế
nhiều vì có nhiều phân.
Cần phải có nhiều phân.
Muốn làm phân nhiều nhưng từng nhà, mỗi nhà làm một đống có tốt không? Không.
Ví dụ: Mỗi nhà làm một đống phân hao tốn nhiều, hợp tác xã làm lên một đống
phân ở gần ruộng không hao tốn. Vì vậy, muốn làm mương phai tốt, phân nhiều,
phải tổ chức tổ đổi công, hợp tác xã cho tốt.
Ðồng bào ở đây cày
cuốc quen làm lối cũ từ những đời trước. Làm như thế rất tốn công mà không
tốt. Bác đã đi qua thấy phụ nữ lấy cây tre chọc đất để giồng lúa nương.
Như thế rất tốn công mà không tốt. Muốn cho lúa, ngô, khoai, sắn tốt, phải
cày bừa kỹ.
Ở
đây Bác thấy cái cày, cái cuốc bé tẹo thế này không thể cày
sâu được. Ở các nước anh em như Liên Xô cày bằng máy hết.
Bây giờ ta chưa có máy,
nhưng sau này ta sẽ có. Có khi độ 5 năm, 10 năm nữa mới có. Trong thời gian
đó cần phải cải tiến kỹ thuật, không thể cứ làm theo lối cũ để ngồi chờ 5 năm,
10 năm được. Muốn cải tiến phải tổ chức tổ đổi công, hợp tác xã, từng nhà
riêng không làm được.
Ðồng bào đã biết tổ
đổi công, hợp tác xã là tốt. Vậy phải có quyết tâm làm tổ đổi công, hợp tác
xã. Tổ chức tổ đổi công, hợp tác xã là phải tự nguyện, nghĩa là tuyên truyền
giải thích ai muốn vào thì vào, không phải nắm cổ người ta kéo vào.
Một điều nữa, Bác đi
qua nhiều nơi thấy rừng bị phá rất nhiều. Những
cây gỗ to, cao chặt để đốt
hay để cho nó mục nát, không khác gì đồng bào tự mình đem tiền bạc của mình
bỏ xuống sông. Có đúng không? Sau này đường sá tốt, bến sông làm tốt, đưa gỗ
ấy về xuôi bán, hay bán ra nước ngoài, đó là của đồng bào đấy. Chừng 150
cây
gỗ hay 200 cây gỗ chúng ta đưa ra nước ngoài bán, đổi được máy cày, cày
được cả vùng này. Ðồng bào có nên giữ gìn rừng, giữ gìn gỗ không? Có nên đốt
bừa đi không? Phải giữ gìn rừng cho tốt, 5 năm, 10 năm nữa, rừng là vàng là
bạc, là máy móc cả.
Ðồng bào châu nhà
kháng chiến anh dũng. Bây giờ hòa bình rồi, cũng phải anh dũng. Anh dũng là
anh dũng mọi mặt. Trong kháng chiến anh dũng giết Tây, đuổi giặc, bây giờ
anh dũng sản xuất, xoá nạn mù chữ. Về bình dân học vụ ở miền Bắc, nhiều xã, nhiều thị trấn đã xoá xong nạn mù chữ. Nhưng
châu nhà chưa xoá xong nạn mù
chữ. Như thế là còn kém, đúng thế không? Bây giờ phải cố gắng. Hết năm nay
nữa, năm sau phải xóa xong nạn mù chữ. Ðối với công việc này, thanh niên và
nhi đồng phải góp nhiều vào đây. Ðối với những xã, những châu đã xóa xong
nạn mù chữ, Chính phủ có thưởng Huân chương, đồng bào ở đây có muốn được
thưởng Huân chương không?
Một điều nữa, ở đây
đồng bào nhiều người còn sốt rét, các cháu bé thường thường đau mắt hột,
bụng to. Vì sao? Vì không biết giữ vệ sinh. Ðồng bào có muốn có sức khoẻ để
sản xuất không? Có muốn con cháu mình không đau mắt hột, không bụng to thế
này không? Muốn thế phải giữ gìn vệ sinh, ăn uống sạch sẽ, nhà cửa sạch sẽ,
vườn cũng sạch sẽ. Công việc ấy, cán bộ châu phải đôn đốc đồng bào mà đồng
bào phải tích cực làm.
Tây, Mỹ, Diệm và bọn
phản động khác chúng có muốn đồng bào đoàn kết không? Chúng có muốn đồng bào
sung sướng không? Không, chúng không muốn muốn như thế. Chúng sẽ làm thế nào?
Chúng tuyên truyền nhảm nhí. Vì vậy đồng bào phải cảnh giác, chớ nghe tuyên
truyền bậy bạ, thấy kẻ nào nói bậy bạ phải giúp công an, Uỷ ban hành chính
xã, châu giáo dục, nếu cố tình và ngoan cố thì trừng trị.
Một điểm nữa, để giữ
gìn an ninh trật tự trong bản mường, phải có dân quân; để giữ gìn Tổ quốc
mình không cho Tây, Mỹ vào được, phải có bộ
đội. Bộ đội là ai? Bộ đội là
con, em, cháu của đồng bào, bộ đội không phải trên trời rơi xuống. Vì vậy
đồng bào nên giúp đỡ cán bộ làm nghĩa vụ quân sự cho tốt.
Một điểm nữa, đồng
bào muốn no ấm hơn phải cố gắng sản xuất. Nhưng chỉ sản xuất đã đủ chưa?
Chưa đủ. Ví dụ: Nhà Bác ở đây làm được 200 gánh, nhưng lại
phung phí, uống rượu
một phần, làm cưới một phần, làm ma một phần, còn một ít để ăn Tết nữa. Như
thế là hết sạch thì có nên không?
Vì vậy, đã tăng sản
xuất phải thực hành tiết kiệm . Ví dụ làm được 200 gánh thì ăn mặc một phần,
rượu bớt đi, cưới cũng giảm, ma chay cũng giảm
bớt đi (Cái này các cụ già
hơi khó làm), còn thừa đem bán mua thêm trâu, bò, nông cụ để năm sau sản
xuất được nhiều hơn nữa.
Hồi còn Tây, còn vua
quan, đồng bào Kinh ăn hiếp đồng bào Thái, đồng bào Thái ăn hiếp đồng bào
Puộc, đồng bào Xá, có phải thế không? Hồi trước như thế là vì sao? Vì Tây và
vua quan muốn chia rẽ đồng bào, muốn làm cho đồng bào yếu đi.
Bây giờ chúng ta, tất
cả các dân tộc Kinh, Thái, Mường, Mèo, Mán, Xá, Puộc...đều là anh em ruột
thịt một nhà chứ không phải Kinh ăn hiếp Thái, Thái ăn hiếp Xá, Puộc, như
trước nữa. Cũng ví như một bó que, đây là đồng bào Kinh, Thái, Mèo, Xá, Puộc,
Mán, Mường. Từng cái một có thể bẻ gẫy. Bây giờ đoàn kết lại thế này có ai
bẻ gãy được không? Chẳng những không ai bẻ gãy được, mà ai bẻ chúng ta đánh
vào đầu nó. Ðồng bào phải đoàn kết chặt chẽ như nắm tay này.
Cán bộ, bộ đội, nhân
dân phải đoàn kết chặt chẽ như nắm tay thế này. Nếu mà Tây, Mỹ muốn xâm
phạm nước ta, ta sẽ đánh vào đầu nó.
Bây giờ Bác có mấy lời
dặn dò cán bộ.
Cán bộ từ trên xuống
dưới, từ Bác đến cán bộ xã đều là đày tớ của nhân dân, không phải là vua, là
quan như ngày trước mà đè đầu cưỡi cổ nhân dân. Tức là cán bộ phải chăm lo
đời sống của nhân dân, phải giúp nhân dân tổ chức được tổ đổi công, hợp tác
xã, dân quân. Cán bộ phải đến tận nơi giúp đỡ, bao giờ các tổ
chức đó thật vững
mới thôi.
Cán bộ châu nhà có hai
bộ phận hợp thành: Một bộ phận là cán bộ địa phương, một bộ
phận là ở nơi
khác đến và ở xuôi lên.
Cán bộ địa phương
thường thường có tâm lý tự tri, cho mình là văn hoá kém, chính trị kém, không
muốn làm cán bộ. Như thế là không đúng. Nếu như thế, không ai làm việc
cho
đồng bào cả, việc làm đây là do cán bộ địa phương phải làm lấy. Vì vậy cho
nên còn kém thì phải học, phải tích cực học cách làm việc, tích cực học
chuyên môn cho biết. Nếu vì kém mà không làm thì không được. Nhiều cái mình
chưa biết, nhưng có quyết tâm học thì phải biết, nhất định biết. Biết là
tiến bộ.
Cán bộ xuôi lên không
yên tâm công tác, muốn về Hà Nội, Hải Phòng, Nam Ðịnh. Như thế là không đúng,
Bác đã nói cán bộ là đầy tớ của nhân dân, chỗ nào nhân dân cần đến mình là
mình phải đến, bất kỳ chỗ nào cũng là Tổ quốc, là đất nước, cũng là cương vị
công tác của cán bộ. Phải nhớ rằng Ðảng, Chính phủ tin cậy vào cán bộ, nơi
nào khó có cán bộ. Việc gì khó có cán bộ. Vì vậy cán bộ các nơi đến phải yên
tâm, tích cực công tác, phải gương mẫu phải đoàn kết chặt chẽ, giúp đỡ cán
bộ địa phương được tốt. Vì vậy cán bộ địa phương cùng cán bộ nơi khác đến
phải đoàn kết yêu thương nhau, làm gương cho nhân dân địa phương.
Một điểm nữa, cho đến
bây giờ cán bộ đã chú ý giúp đỡ đồng bào rẻo cao, nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Từ giờ về sau phải chú ý hơn, giúp đỡ nhiều hơn.
Bây giờ Bác dặn dò bộ
đội và dân quân:
Bộ đội, dân quân là
những người được Ðảng và Chính phủ tin cậy để giữ gìn trật tự, bảo
vệ Tổ
quốc. Các chú biết rằng miền Bắc đang tiến lên chủ nghĩa xã hội, đang xây
dựng nhà máy làm cho nhân dân được sung sướng.
Mỹ, Diệm không muốn cho nhân dân mình được sung sướng, không muốn cho ta tiến lên
chủ nghĩa xã hội. Vì vậy chúng nó luôn luôn tìm cách phá hoại chúng ta. Ðể
ngăn chặn chúng lại, đánh tan âm mưu của chúng, bộ đội, công an, dân quân
phải cảnh giác; để làm tròn nhiệm vụ Ðảng, Chính phủ và nhân dân giao cho,
các chú phải hết sức học tập ngày càng tiến bộ, phải tham gia lao động sản
xuất, phải giữ gìn trật tự an ninh cho tốt, phải
đoàn kết hợp chặt chẽ với
nhân dân, tuỳ lực lượng của mình mà giúp dân.
Còn các cháu, các cháu
phải làm gì? Cán bộ, bộ đội có việc của cán bộ, bộ đội. Các cháu phải học
tập cho tốt, lao động cho tốt, giữ gìn vệ sinh cho tốt, giữ kỷ luật cho tốt.
Châu nhà có trên
13.000 đồng bào. Hôm nay mới có một số đồng bào được tới đây hội họp đông
vui thế này thôi, các cô, các chú nhớ lời Bác nói, về nói lại với nhân dân,
sau này Khu sẽ in thành tài liệu phổ biến rõ hơn.
Sau cùng Bác và đồng
chí Bộ trưởng gửi lời hỏi thăm đồng bào Xá, Puộc, Mèo, Thái, Mán, Mường,
Kinh... hỏi thăm cán bộ, bộ đội và dân quân địa phương.
Ngày 8 tháng 5 năm
1959. |